THẾ GIỚI GAME DI ĐỘNG 2026-01-23 01:11:57 Anh T , kì thi như nào đấy ?
- Đối với anh là tốt, vì anh đã làm hết sức rồi
- Hihi, em biết là anh sẽ làmtốt mà, anh biết lúc ở nhà em cầu cho anh làm bài tốt không ?
- Anh biết mà, vì khi làm bàianh hắt xì mấy lần nên anh biết chắc em đang nghĩ đến anh . Cũng chính vì em đã tiếp thêm động lực cho anh đấy, biết không ngốc ?
- Em biết, bởi vì em yêu anh
- Anh cũng yêu em, Quỳnh ạ.
- Hehe, thế em sẽ thưởng cho anh đúng như đã hứa chứ.
- Cái anh này, sao mà khôn thế, để khi nào công bố giải đã nghe chưa, rồi lúc đó thưởng cũng chưa muộn.
- Híc, chắc lâu đấy, thôi không sao , anh sẽ chờ vì anh biết chắc chắn anh sẽ được mà. Haha
- Gớm, người ta bảo " Nói trước bước không qua " đó anh, cứ chắc chắn và từ từ vẫn hơn.
- Anh đùa thôi, nhưng ít ra cũng phải có niềm tin phải không em?
- Vâng , tất nhiên là cần phải có niềm tin rồi, hihi, thôi em phải đi chợ cùng mẹ đây, chào cưng của em nhé.
- Ừ, em đi đi, cưng của anh
Vừa đặt điện thoại xuống thì ông anh tôi vào phòng :
- Chú thi như nào đấy, tốt không ?
- Đối với em thì tốt anh ạ.
- Được, cố lên nhé. Anh ở với chú nốt tối nay thôi, sáng mai anh phải đi rồi.
- Thế thì tối nay anh đi hát cùng bọn em nhé, bọn em tổ chức tiệc sau khi thi xongmà.
- Anh e là không được rồi, tối nay anh đi cùng bạn anhrồi, để anh mua quà cho chúnhé
- Lại đồ chơi hả, haha .
- Haha, đối với anh thì chú vẫn còn bé mà .
- Anh mua gì tùy anh, đối với em thì quà nào của anh cũng đều quan trọng hết
- Cái thằng này, giờ biết nịnh anh nữa hả .
- Em có nịnh anh đâu, em chỉ nói suy nghĩ của mình thôi mà, hehe.
- Chú chỉ cãi là giỏi thôi.
- 4h rồi, em phải đi thể thaođây.
- Đánh cầu lông hả, chú biếtrèn luyện thể thao từ khi nào đấy.
- Từ năm lớp 10 anh à, giờ em chăm tập lắm.
- Cố lên, tập nhiều cho nó phát triển, chứ teo tóp như que củi thì chán lắm, nhìn anh mà học tập nhé.
- Haha, em biết rồi..
Thay quần áo, tôi cầm lấy đôi vợt, leo lên xe và lao ra sân thể thao vẫn hay đánh cầu. Bất ngờ, tôi gặp một người tại sân đánh cầu này......
Chap 15
Tối đến, vì vừa thi xong nêncảm giác rất chi là thoải mái. thằng bạn đi hát xả hếtcăng thẳng vừa rồi. Điện ngay cho thằng Ngọc :
- Ê, Tối nay đi hát nhé, quán cũ. Mày gọi thêm mấy thằng kia nữa đi.
- Tao không đi đâu, đang cóviệc.
- Đm, mày không đi thì màybỏ lỡ một việc vô cùng quan trọng đấy.
- Việc gì?
- Mày đi mới biết, không đi thì thôi nhịn nhé.
- Rồi, tao đi, mày mà lừa taothì ăn đòn nhé.
- Ờ, tao thề.
Thế là xong gọi xong thằng Ngọc, giờ thì gọi tiếp em Ly nào . Dự định của tôi là tối nay sắp xếp cho 2 đứa nó gọi là giao lưu với nhau chút đỉnh
- Alo? Ly hả. Anh T đây.
- Dạ, em đây ạ.
- Tối nay em có đi đâu không, đi hát cùng bọn anh nhé, vừa thi xong đi giải tỏatý mà.
- Được anh ạ, gì chứ mấy vụđi chơi là em thích lắm. Thế mấy giờ vậy anh.
- Ừm, 8h tại quán hát Queennhé.
- Vâng ạ.
- Thôi , anh phải có chút việc, hẹn gặp em tối nay nhé.
- Em chào anh.
Hờ hờ, xong việc rồi, giờ chỉcòn chờ đến 8h thôi. À quênmất, gọi thêm mấy đứa con gái nữa chứ, không thì có mỗi em Ly thì lại ngại quá. Thế là nhắn tin hết cho mấyđứa trong lớp, mấy đứa đi thi cùng mình là tối nay đi hát . Đến lượt Quỳnh, ca nàyđặc biệt, không thể nhắn tinđược mà phải gọi điện .
- Alo? Cưng à . Tối nay đi hát cùng bọn anh không.
- Em bảo không gọi là cưng rồi mà.
- Anh cứ thích gọi thế, hê hê.
- Ghét anh lắm, em giận là em không đi cùng anh đâu nha. Hihi
- Hừ, thử không đi xem, anhđến tận nhà em đưa em đi luôn đấy.
- Hihi, thách anh đấy. Xem anh có dám làm không.
- Hờ hờ, em cứ chờ đấy, rồi một ngày em sẽ biết.
- Thế tối nay anh qua đưa em đi nhé.
- Trời ơi, có người bắt tui làm nô lệ kìa , híc , khổ quá.
- Anh không được kêu, ai bảo anh là bạn trai em chứ, hihi.
- Ok, vì em anh chấp nhận làm tất cả.
- Yêu lắm cơ, thế mới là anhchứ.
- Thế nhé, em chuẩn bị đi, týnữa anh qua đón.
- Vâng. Chào ngốc của em.
Xem nào, bây giờ là 7h15. Đi tắm rửa cái cho nó sảng khoải đã, tý nữa còn có nhiệm vụ cao cả phải làm . Đúng 8h, tất cả đều có mặt đầy đủ quán hát, nào , chiếnthôi . Đây rồi, phòng hát 5 , cả lũ bước vào, bật máy lên bắt đầu hát thôi . Thằng Ngọc thấy em Ly cũng có mặt thì bắt đầu nóng máu, giành mic của tôi đòi hát đầu tiên, kệ, tao cho mày hát trước đó. Tôi gọi thằng Tùng với thằng Mạnh ra bảo:
- Ê, kế hoạch vẫn như cũ nhé.
- Bọn tao biết rồi, nhưng đợi thêm một chút nữa, chothằng Ngọc nó hát đủ đã .
3 thằng quay lại vào phòng đợi thêm 10' nữa. Đây rồi, tranh thủ lúc thằng Ngọc đi vệ sinh , cả lũ dạt sang một bên, còn lại mỗi mình em Lyngồi một mình cạnh chỗ thằng Ngọc. Đúng lúc đấy, thằng Ngọc đi vào, nhìn thấy cảnh đó , mặt nó tự nhiên đần đần, nó " ơ " ơ " được vài tiếng rồi im luôn.
- Ngồi vào đi Ngọc, làm sao thế ? Tôi kích.
- Ngồi đê, làm sao đâu
- Đúng đấy, tao ủng hộ màymà.
Cả lũ con trai kích theo, đến lúc này thì mặt cu cậu đỏ bừng rồi, chậm rãi ngồi xuống bêm em Ly ( gớm, chắc trong lòng sướng bỏ mẹ đi còn giả vờ ). Để kế hoạch thành công hơn, tôi bắt đầu rót rượu mời cả lũ. Chà, cái lũ này mà có rượu vào thì phải biết đây. Đúng như tôi dự đoán, khi đã có chút hơi men thì chả còn gì là ngại nữa, thằng Ngọc với em Ly nói chuyện rất thoải mái, lại còn cầm tay nhau nữa chứ, đệch, thế là chuẩn cmnr . Cao hứng , tôi cầm lấy mic hát luôn bài " Thu cuối " , đây là bài tủ của tôi, và tôi cũng chỉ biết hát đúng bài đấy . Hát xong tôi ngồi xuống cạnh Quỳnh, emvẫn đang vui vẻ nói chuyện cùng mấy đứa con gái lớp tôi. Tôi khẽ cầm tay em, em giật mình quay sang rồi sauđó để yên đấy, không hề có phản ứng gì. Tôi cứ cầm tay em như vậy, vừa cầm vừa ngắm nhìn em. Trong ánh đèn lấp lánh của phòng hát,vẻ đẹp của em như càng được tăng thêm, từ đôi mắt,nụ cười đến đôi môi, tất cả đều trông thật hoàn mĩ. Bấtchợt cả lũ reo lên một cách bất thường, chuyện gì vậy , tôi quay ra giữa phòng , hóa ra thằng Ngọc với em Ly vừa hôn nhau xong, thằng này kinh thật đấy, đông người thế này mà cũng dám hôn . Đang reo hòthì chợt có người lay vai tôi,quay sang thì là Quỳnh.
- Có chuyện gì thế ?
- Em phải về rồi.
- Đang vui mà em, về sớm vậy
- Mẹ em gọi em rồi .
- Ừ, anh biết rồi, cưng của anh là người ngoan ngoãn mà. Hehe.
Tôi đứng dậy, bảo với mọi người là phải đưa em về, sau đó tôi và em đi ra chỗ để xe lấy xe đi về. Trên đường đi, em có hỏi tôi :
- Anh T này, anh có dám làm như anh Ngọc lúc nãy không ?
- Làm cái gì.
- Thì là việc lúc nãy xảy ra ấy. Em vừa nói mặt vừa cúi xuống ngại ngùng.
- À, hóa ra là chuyện đó. Việc đấy thì anh không dámlàm đâu. Hehe
Nói xong câu đấy, tôi thấy em có vẻ hơi thất vọng.
- Làm như Ngọc thì anh không làm được , nhưng có việc này anh có thể làm được .
Nói xong, tôi ôm lấy em, đặt lên môi em một nụ hôn thật nồng nhiệt, thật sâu đểem có thể biết được tôi yêu em như thế nào. Chắc em bất ngờ nên tôi thấy em đứng im , không hề có phảnứng gì cả, mặc cho tôi làm gì thì làm . Buông em ra, tôihỏi em :
- Thế nào, em có cần anh phải giống thằng Ngọc nữa không.
Em không nói, chỉ biết cầm tay tôi và dựa vào vai tôi đi.Tôi cũng vòng tay qua ôm lấy em, cảm giác được ôm em thật ấm áp và hạnh phúc...
Chap 16
Thứ 5.
Đến lớp trong tâm trạng rấtvui vẻ. Vừa vào lớp, thằng Ngọc đã kéo tôi ra một góc nói :
- Đậu má mày, mày tính hếtrồi hả.
- Tính cái gì ?
- Thì vụ tối qua đấy.
- À... cái đấy thì.. thì mày cứ coi là như vậy đi.
- Được, tao muốn cảm ơn mày, vì mày mà hôm qua em Ly đồng ý làm bạn gái tao rồi.
- Đm, thế mà tao tưởng mày gọi tao ra để đấm tao, sợ vãi.
- Hờ hờ, đấm mày sao được,tao cảm ơn mày còn chưa hết mà.
- Biết thế thì khao tao ăn sáng đi.
- Được, tao đang vui, đi luôn.
Đang ăn phở , đột nhiên tôi có tin nhắn, mở ra xem : " Cưng ơi, mua cho em cái bánh mì với hộp sữa đi ". Tôi nhắn lại trêu em : " Ứ đâu, anh lại bị làm ôsin hả T_T ". "Ngoan, mua cho em đi nhé, hihi " . Nói thật là tôikhông thể cưỡng lại sự hấp dẫn của em, thế là lại lọ mọ đi mua cho em . Tôi nói với thằng Ngọc :
- Ăn xong thì mày lên lớp trước đi, tao còn phải đi mua bánh mì nữa.
- Mua cho ai thế ?
- Ai thì mày tự hiểu chứ.
- À, tao biết rồi. Hơ hơ.
- Cười cái gì, rồi mày cũng sẽ phải làm như tao thôi, cứchờ đi
Nói xong, tôi đi trước để kịpmua bánh mì. Mua xong, tôiđem bánh và sữa lên lớp cho em. Vừa mới đến cửa lớp đã thấy ồn ào rồi, chắc bọn nó chú ý đến tôi. Sao cảlũ ai cũng nhìn tôi với ánh mắt như người ngoài hành tinh thế nhỉ , chỉ là đi đưa đồ ăn sáng cho bạn gái thôi mà, có cần phải bàn tán nhưthế không? Gọi em ra, tôi đưa bánh, sữa cho em, tranh thủ tôi hỏi :
- Sao bạn em nhìn anh ghê thế, híc
- Bọn nó biết anh là bạn traiem nên nhìn đó, hihi.
- Ô thế hả, thế bạn em có ai xinh không, giới thiệu cho anh nhé.
Em véo tôi một cái, nói :
- Ghét anh lắm.
Chợt cả lũ trong lớp ồ lên nhìn ra chỗ chúng tôi. Em chỉ biết đỏ mặt cúi xuống, còn tôi cũng chả biết làm gì hơn, cũng may lúc đấy thằng bạn đi trực tuần, nó gọi tôi đi cùng , chứ không chắc tôi đứng chôn chân ở đấy rồi . Về đến lớp, chợt nghe xôn xao bàn tán chuyện gì đó sôi nổi lắm, hóa ra là sắp đến ngày 20-10 . Đệch, lại sắp đến ngày tiền của mình không cánh mà bay à , híc híc. Lũ con gái thì nói đủ mọi chuyện, nào là muốn được tặng hoa, tặng quà, tặng tiền.... cái gì cũng thích, đúng là lắm chuyện. Tôi gọi cả lũ con trai trong lớp lại, hỏi bọn nó xem 20-10 năm nay nên làm gì, bàn luận mãi cuối cùng cũng đưa ra được kết quả, đó là cả lũ góp tiền đi mua 25 bông hoa và 2 bó hoa vềtặng. Vèo vèo một lúc thì 100k của tôi đã ra đi, tiếc quá . Thằng Tùng hỏi tôi :
- Sao đứng đần ra thế ? Có định tặng em yêu của mày không đấy ?
- Đm, mày hỏi thế thà không hỏi còn hơn, thế tao hỏi mày có định tặng gấu mày không ?
- Tất nhiên là có rồi.
- Thế thì tao cũng như vậy.
- Mày tính tặng món gì được?
- Tao cũng chưa biết, để về suy nghĩ.
- Tao chắc lại như năm ngoái thôi.
- Thôi, đổi mới đi chứ, làm thế nó không chán chắc.
- Thế thì khi nào mày mua quà thì gọi tao đi với.
- Ờ, thế cũng được.
Trống báo hiệu giờ học bắt đầu, tôi vào chỗ ngồi chuẩn bị ngày học mới.
4 tiết học trôi qua nhanh chóng. Đến tiết 5 học Văn, đúng là như một cực hình, mắt tôi nó cứ biểu tình đòi được ngủ, lỡ đễnh nhìn ra cửa sổ một lúc rồi gục mặt ngủ lúc nào không hay. Cũng may là cô giáo dạy Văn hiền ( vì vừa mới chuyển về trường mà ) nên thấy tôi ngủ cũng chả nói gì, vẫn cứ giảng như bình thường. Ngủ được một giấc sướng lắm các thím ợ, đến lúc mở mắt ra, nhìn đồng hồ 12h, cả lớp đã ra về mẹ rồi, đậu má mấy thằng cờ hó này, không gọi tao dậy. Vừa bực vừa đói, tôi đứng dậy định ra về, chợt quay sang bên trái, ặc, ai đây, tôi thấy Quỳnh đang ngồi cạnh tôi, em chăm chú nhìn tôi không chớp mắt. Tôi ngần người ra nhìn em, im lặng một lúc sau tôi mới cất tiếng nói :
- Sao em lại ở đây thế ?
- Tan học, em gọi điện nhờ anh chút việc, không thấy anh trả lời nên em xuống lớp anh xem như nào.
- Híc, tại anh học Văn buồn ngủ quá, vừa chợp mắt chútthì đã 12h rồi. Em chờ anh suốt nãy giờ hả.
- Vâng.
- Ngốc, lần sau không được làm như thế biết chưa, thấy anh ngủ quên thì phải gọi anh dậy , nhớ nhé.
- Em không đánh thức anh vì em muốn ngắm nhìn anh,em rất muốn nhìn anh khi anh ngủ. Em muốn khắc sâuhình ảnh của anh vào trong tim em, em không muốn anh rời xa em.
Nói xong, em chợt bật khóc,tôi rất bất ngờ, không biết tại sao em lại khóc. Ôm em vào lòng, tôi nhẹ nhàng hỏi em :
- Nín đi em, kể cho anh chuyện gì đã xảy ra.
- Không có chuyện gì cả, chỉ vì em muốn gặp anh thôi, anh hãy cứ ôm em như này nhé, đừng bỏ em ra.
Tôi cứ ôm em như vậy, lòngkhông khỏi lo lắng, tôi rất muốn biết lí do tại sao em lại làm như vậy, chắc chắn đã có chuyện gì đó xảy ra, nhưng không biết tại sao lúc đó tôi lại im lặng, chả biết làm gì hơn ......
Chap 17
Đưa em xuống bãi để xe, vừa đi vừa hỏi, mãi tôi mới biết được lí do em khóc. Em bảo :
- Chiều hôm qua, em vừa đi cùng lũ bạn về thì thấy anh ngồi cùng một chị , cười nóirất vui vẻ. Đáng lẽ em cũng quên rồi, tại sáng nay, sau khi anh đưa đồ ăn cho em, vừa quay sang thì con bạn nó gợi lại chuyện hôm qua, nó bảo là anh có dấu hiệu thích chị ấy. Thế là em lo lắm. Anh biết đấy, em không muốn mất anh mà.
- À, hóa ra là chuyện đấy hả?
Tôi chợt nhớ lại chuyện chiều hôm qua....
**Vừa ra sân cầu lông, bỗngtôi nhìn thấy bạn ấy, người mà hôm qua chạm mắt với tôi ấy, cũng đang đánh cầu ở đó. Tôi giả vờ bơ đi khôngbiết, vẫn đánh bình thường cạnh bạn ấy . Đánh được tầm vài trận, đến 6h thì mệtquá đi ra ngoài nghỉ. Đang ngồi cạnh ghế đá lau mặt đầy mồ hôi, bỗng có người đưa cho tôi chai nước lạnh, thuận tay tôi cầm lấy luôn vì cứ nghĩ là mấy đứa anh đánh cùng tôi đưa cho. Chợtnghe tiếng cười " hihi " thì mới tá hỏa, quay mặt lại thìhóa ra không phải mấy anh tôi mà là bạn ấy. Trong tình cảnh đó đúng là tôi như biến thành pho tượng, đơ cả người. Miệng lắp bắp nói:
- Ơ , mình xin lỗi, tại...tại mình cứ tưởng là anh mình nên mình mới làm như vậy, cho mình xin lỗi.
Cũng may bạn ấy hiền nên không nói gì nhiều :
- Hì, không sao đâu, cho mình ngồi đây với nhé, mấychỗ kia có người ngồi hết rồi.
- Được, bạn ngồi đi. Vừa nói tôi vừa run, lúc nãy hành động mất hình tượng vãi.
Để tạo bầu không khí thoải mái, tôi chủ động bắt chuyện trước :
- Bạn cũng đi đánh cầu ở đây hả, đã tập lâu chưa ?
- Mình mới tập được hơn 1 tháng thôi à. Còn bạn đã tậplâu chưa ?
- À, mình chơi từ năm lớp 9,đến nay cũng được 3 năm rồ.
- Thế hả, hihi. Chắc bạn đánh giỏi lắm nhỉ?
- Chuyện này mình cũng không biết nữa, vì trong độimình nhiều người giỏi lắm, mình gọi là bình thường thôi. Hehe
- Nói chuyện nãy giờ mà chưa biết tên nhau, mình giới thiệu nhé . Mình tên là Quỳnh Anh.
- Còn mình tên T. Hehe. Gặp nhau một lần ở kì thi học sinh giỏi rồi nhỉ.
- Hihi. Bài làm hôm đó của mình khá là tốt, còn T làm bài như nào ?
- Híc, theo T thì là tốt , còn đối với giám khảo thì T không biết,vì T còn thừa 30'để chơi mà. Haha
- Thảo nào, lúc mình đang quay đi nhìn mọi người thì đã thấy T ngồi nghịch lung tung ở bàn trên rồi.
- Đấy là thói quen của T rồi, cứ làm bài xong là phải nghịch , không thì chán lắm à.
- À đúng rồi, có phải T học ởtrường Chuyên đúng không?
- Phải.
- Thế thì T có thể giúp mình một chuyện không ?
- Cứ nói đi, T giúp được mà.
- Chả là mình học môn Tiếng Anh không tốt lắm, năm ngoái mới được 7,2 à. Thế nên T có thể kèm giúp mình môn đó được không ?
Hả? Tôi hơi bối rối, vì thực ra vốn Tiếng Anh của tôi cũng không cao lắm. Tôi nói:
- Thế sao Quỳnh Anh không đi học thêm ?
- Mình không thích đi học thêm.
- Ặc, phải đi học thêm mới giỏi được chứ , thực ra mìnhcũng không giỏi môn Tiếng Anh lắm.
- Kệ, học ở trường Chuyên chắc chắn phải giỏi hơn mấy trường bình thường chứ. T đồng ý nhé.
Băn khoăn đôi chút, cuối cùng tôi cũng đồng ý.
- Hihi. Thỏa thuận thế nhé. Chiều thứ 3 với thứ 5 , 3h. T phải đến đấy.
- Được rồi , T nhớ rồi.
- Thôi muộn rồi, mình về trước nhé. À, T cho mình SDT đi để tiện liên lạc.
- Số mình đây 0914******
Quỳnh Anh đi rồi , tôi đánh thêm vài hiệp cầu nữa rồi cũng về nhà.**
Tôi bật cười vì suy nghĩ ngây thơ của em, tôi nhìn thẳng vào mắt em và nói :
- Em yên tâm, anh với chị ấychỉ là bạn thôi, anh không hề có tình cảm gì hết.
Tôi nhìn em, em đã ngừng khóc và lóe lên chút cười. Em nói :
- Anh nói thật không thế ?
- Anh xin thề là anh nói thật.
- Anh hứa đi, hứa là sẽ không bao giờ xa em đi.
- Anh xin hứa, sẽ không baogiờ xa em, sẽ không bao giờ để người con gái anh yêu phải buồn.
Em hạnh phúc, tựa vào vai tôi, thì thầm :
- Anh biết là trong em anh rất quan trọng không? Vì thế anh đừng làm em thất vọng nhé.
Tôi ôm lấy em, mong rằng em sẽ cảm nhận được tình cảm của tôi. Đến bãi gửi xe, tôi và em cùng lấy xe ra về. Để em yên tâm hơn, tôi đi cùng em về tận nhà.
- Đến nhà em rồi, anh về nhà đi.
- Được rồi, thế anh về nhé. Em đừng có suy nghĩ lung tung nữa, nhớ chưa?
- Em nhớ rồi.Hihi
Nói xong, em đi vào nhà. Tôi trở về, nhớ lại chuyện hôm qua, chết, ngày mai là thứ 6 rồi, không biết phải làm sao đây trở thành gia sư bất đắc dĩ rồi, híc híc. Thôi kệ , đằng nào cũng lỡ rồi, đành phải theo vậy....
Chap 18
Sáng sớm, nhìn đồng hồ : 5h55, thôi dậy được rồi. Lọ mọ sang phòng vệ sinh đánh răng, đang đánh thì điện thoại kêu ( ai gọi sớm thế nhỉ ) , vừa đánh vừa cầm điện thoại xem, hóa ra là thằng cờ hó Mạnh :
- Alo?
- Mày đang làm gì đấy ?
- ..ao... ang...ánh...ăng.. Tôi nói ú ớ.
- Đkm, súc miệng đi rồi nói tử tế xem nào.
- Tao đang đánh răng, làm sao ?
- Tý qua nhà tao đón tao đi học với, xe tao hỏng rồi.
- Đm , mỗi lần đón 50k đấy nhé thằng cờ hó.
- Vãi, anh em với nhau mà lấy đắt thế.
- Hờ, bố mày đùa thôi, cứ chờ tao , tý tao qua.
Đánh răng xong, mặc quần áo gọn gàng rồi qua chỗ thằng Mạnh. Vừa đến cửa nhà nó thì con chó nó xồ ra,tý nữa cắn mình, may mà né kịp, đậu má nó, thằng này định chơi mình à. Đứng ngoài cửa nhà nó gọi , một lúc sau mới thấy nó thò mặtra :
- Chó nhà mày dữ vãi , mày định để nó cắn chết tao à?
- Tại nó ghét mày quá đấy.
- Mày còn nói nữa tao cho mày ở nhà giờ
- Ấy ấy, em xin lỗi, em đùa thôi mà.
- Lên xe, đi.
- Đi ăn cơm rang không ? Còn sớm mà.
- Ờ, thế cũng được.
Thế là tôi cùng nó ra quán cơm rang, thằng này háu ănvãi, nó định gọi đĩa 50k. Mẹ nó chứ, 2 thằng ăn đĩa 50k thì có mà vỡ bụng , thế là tôi mới bảo nó gọi đĩa 30k thôi, ăn hết nếu nó còn muốn ăn thì gọi thêm, chứ chơi đĩa 50k thì tôi chịu luôn.
- Thằng cờ hó này, hôm quathấy tao ngủ quên không gọi tao?
- Tao cũng muốn gọi , nhưng tại em Quỳnh đến, nó bảo cứ mặc cho mày ngủnên thôi, tao cũng chuồn vềluôn.
- Lần sau như thế thì phải gọi tao đấy .
- Ờ, tao biết rồi, thế lúc đấy có chuyện gì không ? ( Mẹ nó chứ, vừa nhai vừa nói có kinh không )
- Cũng chả có gì to tát lắm, nó hiểu nhầm tao, nó tưởngtao đi với con khác
- Thế mày giải thích cho nó chưa?
- Rồi, tao nói rõ hết rồi. Hờ hờ.
- 20/10 mày định làm gì, phải làm cho nó vui lại chứ?
- Tao tính hết rồi, mày cứ chờ mà xem
- Đậu má, tính giữ bí mật cho riêng mình hả.
- Ờ, tao phải giữ , không lộ ra thì hỏng hết.
- Thôi ăn đi, sắp vào lớp rồi.
2 thằng nhanh chóng giải quyết đĩa cơm rang rồi phóng lên trường. May quá, còn đúng 5' nữa là vào lớp. Lớp hôm nay rôm rả nhỉ, chắc tại sắp 20/10, thấy bạngái nào cũng điệu hơn mọi ngày, lại còn ăn nói nhỏ nhẹhơn nữa chứ . Đang suy tínhtrong đầu ý tưởng 20/10 tặng em thì cô giáo vào lớp.Tiết đầu tiên là tiết Địa, rồi đến Văn, Anh, Sinh, Hóa. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, 1 tiết, 2 tiết, 3 tiết rồi 4 tiết trôi qua, đến tiết 5. Đệch, cầm cự đến lúc nãy là giỏi lắm rồi, ngủ thôi ( Không hiểu tại sao cứ đến tiết Hóa là tôi lại buồn ngủ nữa ) Vừa mới gục mặt xuống được một lúc thì đột nhiên :
- T. Cô giáo gọi tôi.
- Dạ.
- Lại Trang 6