THẾ GIỚI GAME DI ĐỘNG 2026-01-21 20:07:05 tuần tôi ôn thi học sinh giỏi 3 buổi, cộng thêm học chiều3 buổi nữa nên kín mít hết cả tuần. Được thứ 7 buổi chiều nghỉ thì lại đi học thêm, mệt quá các thím ợ
- Lịch học vẫn thế, mệt vãi ra .
- Mày bận học như thế thì đưa số đây tao tán cho
- Đậu má, mày cút ngay, bố sút cho bây giờ.
- Sao, haha, sợ tao tán mất em ấy à
Tôi lo lắng cũng đúng, vì thằng này chả hiểu sao mà đào hoa vãi các thím ợ. Mặt thì nhìn ngu ngu, thế mà cưa cây phát nào đổ phát đấy. Tính từ đầu năm đến giờ nó cũng cưa được 2 3 em rồi.
- Mày trả tiền nhá, tao lên lớp trước đây.
- Mẹ thằng cờ hó, lại bắt taotrả tiền à.
Mặc kệ lời nói của nó, tôi cứ thế mà đi. Không phải vì tôi không có tiền trả mà là tôi thích trêu nó, nhìn cái mặt nó lúc cáu khắm không thể tả nổi.
- Mày cứ trả tiền đi, khi nào tao bù lại cho.
- Tao đếch cần, khi nào màytán đổ em ấy thì san sẻ anh em tý chút là được rồi.
- Cút! Thế thì tao đếch cần mày trả tiền nữa !
- Tao đùa tý thôi mà đã giận rồi à ?
Bỗng Tùng tùng tùng, trốngbáo hiệu vào học vang lên
- Lên lớp thôi, vào lớp rồi.
- Ờ , đợi tao trả tiền đã.
Nó trả tiền xong, bọn tôi nhanh chóng lên lớp. Ngày qua ngày vẫn tiếp diễn như vậy, học, ăn, ngủ, học , ăn , ngủ. Tuần tới tôi sắp thi họckì nên bận bù đầu, chính vì vậy mà tôi quên bẵng mất em một thời gian . Cho đến một ngày nọ.....
Chap 4
Ngày thứ 5 trong tuần, ngồitrong lớp ôn thi mà tâm trí cứ như treo ngược cành cây.Lười nhác đưa mắt ra ngoài cửa sổ, ô kìa , chẳng phải là các em cấp 1 cầm đèn trungthu đến trường sao.Hóa ra mai đã là trung thu rồi. Học hành căng thẳng làm tôi quên mất một ngày trọng đại như trung thu, cái ngày mà khi hồi nhỏ tôi luôn háohức chờ đợi. Chợt tôi nghĩ ra, trung thu tôi sẽ rủ em đi chơi để tôi có thể tiến gần hơn với em. Chỉ nghĩ đến lúc 2 đứa đi chơi chung mà tôi đã thấy rất vui, lòng thầm mong sao cho hết buổi ôn chiều nhanh để về nhà. Buổi tối thật yên tĩnh, cả bố mẹ tôi đều đi công táccả rồi nên chỉ có mình tôi ở nhà.
Học bài xong , tôi bật máy tính lên, online xem tin tức, nghe nhạc chút để thư giãn.Bỗng yh của tôi bị buzz , hóa ra là thằng Mạnh gọi tôi:
- Mai mày đi chơi cùng lớp ko đấy?
- K, mai tao có việc rồi.
- Đm, lại đi đánh lẻ à?
- Đm, đã có cái gì đâu mà đánh lẻ?
- Bỏ anh em đi chơi với gái ,được đấy, mai lên lớp tao cho ăn đòn
- Tao lại sợ mày quá
Tôi với nó nói chuyện thêm tý nữa rồi tôi tắt yh, làm trận dota rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn đồng hồ : 6h. Với cái tình trạng ngái ngủ như nàythì thật khó để ra khỏi chăn,nằm lì thêm chút nữa rồi tôicũng bật dậy, đánh răng, rửa mặt rồi lò dò đi học. Trung thu có khác, đi đâu cũng thấy đèn là đèn, đâu cũng bán đồ trung thu, trung thu đang len lỏi ở mọi nơi. Đến trường , tôi cấtcặp nhanh chóng rồi ra hàng bánh mì quen thuộc, hi vọng sẽ gặp em ở đấy. Rađến nơi, cửa hàng còn khá vắng vẻ, chỉ có mấy người ăn, mà toàn là mấy em cấp 2 học bên cạnh trường tôi. Ngán ngẩm, tôi gọi cái bánhmì với lọ sữa ăn cho thỏa cơn đói. Ngày thứ 7 này tôi thấy sao mà dài lê thê. Cuối giờ học, tôi nhắn tin cho embảo chờ tôi ở trên lớp, tôi có việc nói với em. Đợi mãi cũng đến lúc tan học. Lớp tôi về muộn hơn các lớp khác do còn một số công việc mà lớp chưa làm xong. Tôi hớt hải chạy lên tầng 3, không biết em có còn chờ tôi ở lớp không nữa? Thật may mắn, em vẫn ở đấy, vậy là em không quên lời nhắn của tôi . Tôi thầm mong em sẽ nhận lời đi chơi cùng tôi, nhưng mà đờikhông như mơ, không giống như trong mấy cái bộphim tình cảm mà nhân vật nam đưa ra lời mời, nhân vật nữ e thẹn đồng ý. Haiz, đây là cuộc sống chứ không phải là bộ phim.
-Quỳnh . Tôi gọi em.
- Dạ. Em đây
- Quỳnh này. Tối nay trung thu, em có đi đâu chơi không?
- Sao anh lại hỏi thế ?
- Anh muốn tối nay cùng em đi chơi trung thu . Có được không ?
- Em xin lỗi , tối nay em đi cùng bạn em rồi.
- Thế à, cũng không sao, emđi vui vẻ nhé.
Nghe câu trả lời như vậy , lòng tôi cảm thấy thật buồn. Chào em , tôi mệt mỏibước đi lấy xe ra về. Tôi chợt nhớ lại mấy hôm trướctôi thấy em đi cùng một thằng nào đó, trông rất vui vẻ, giống như là bạn trai emvậy. Chắc tối nay em đi chơi với thằng đó. Chỉ cần nghĩ thế thôi là đã đủ để tôi cảm thấy rất buồn rồi. Chợt nghĩ lại mình cũng chẳng là gì của em, chỉ là quen biết nhau một cách tình cờ thôi. Tại sao em ấy lại phải nhận lời của mình nhỉ ? Tôi thật ngốc nghếch khi luôn nghĩ rằng em sẽ nhận lời mời của tôi. Vậy là lại thêm một mùa trung thu cô đơn, thật thất vọng. Về nhà, tôi nằm ngay ra ngủ cho quên đi mệt mỏi và nỗi buồn. Mở mắt ra thì đã là 10h tối rồi, tôi vẫn chưa ăn cơm nhưng tôi không cảm thấy đói. Mở máy tính online vào facebook, thấy tràn ngập ảnh trung thu, mà lại toàn ảnh các đôi với nhau nữa chứ. Xem được mấy ảnh thì tự kỉ, tắt máy kiếm cái gì đó ăn rồi đi ngủ tiếp. Trước khi chìm vào giấc ngủ, hình ảnh em cứ lơ mơ trong đầu tôi, nó ám ảnh tôi khiến tôi không thể dứ t ra được. Kệ tất cả, cứ ngủ một giấc là xong thôi mà. Nghĩ như vậy rồi tôi cũng thiếp đi luôn.
Chap 5
Chap 6
Vẫn tiếng chuông đồng hồ báo thức ấy, kệ, đưa tay tắt rồi nằm dài ra giường. Hôm nay chủ nhật nên cho phép làm biếng chút, tôi nằm đấyvà suy nghĩ, suy nghĩ về đủ mọi chuyện trên trời dưới đất . Đang miên man suy nghĩ thì chợt điện thoại rung , cầm lên xem thì thằng Tùng gọi đi ăn sáng cùng cả lũ . Ờ thì đi, đằng nào cũng đang đói. Thế là tôi bật dậy, chuẩn bị đi ăn sáng. Chủ nhật mới có 7h thôi mà sao đông thế, người ta kéo nhau lũ lượt đichơi, còn mình thì vẫn lủi thủi một mình, thế có tội không cơ chứ. Đây rồi, quánphở đây rồi, đến nơi thì đã thấy cả lũ bạn mình ở đấy rồi,thằng nào mặt cũng tươirói. Tôi bước vào và ngồi xuống, chưa ngồi ấm chỗ thì đã có đứa kíck đểu :
- Ê ! T . Tối qua đi chơi vui k?
- Tối qua nó đi đánh lẻ, có đicùng anh em đâu.
- Thằng này thế là không được.
Mẹ nó chứ, bọn nó biết thừalà tôi không rủ được Quỳnh đi chơi nên mới nói thế mà, thế có tức không cơ chứ. Cả lũ nó ai cũng có gấu hết rồi, riêng mình tôi chưa có nên lúc nào cũng bị đem ra làm đề tài bàn tán của chúng nó.Tôi nói :
- Bọn mày biết hết rồi còn giả vờ. Đậu má
- Anh em thông cảm cho mày mà
- Không việc gì phải suy nghĩ, thua keo này ta bày kheo khác . Thằng Ngọc nói chen vào.
Đúng là mấy đứa bạn thân, buồn vui lúc nào cũng có nhau. Tuy ngoài miệng thì ăn nói có phần không hay cho lắm, nhưng bọn nó luônsống rất tốt. Đúng không uổng bạn bè 3 năm nay.
- Thôi tao đói rồi gọi phở ănđi mày.
- Ờ. Tao cũng đói rồi. Cô ơi cho cháu 5 tô phở.
Ăn uống no nê , cả bọn kéo nhau đi xem phim. Mấy lần trước xem phim toàn phim hành động, lần này chọn phim ma xem cho nó đổi vị.Trước khi xem thằng nào cũng to mồm kêu không sợ,đến khi xem thì thôi rồi, thằng gào, thằng hét, thằngbịt mắt... làm cho mấy người cùng xem ai cũng quay ra chỗ chúng tôi ngồi mà tròn mắt nhìn. Xem phim xong bọn tôi còn đi chơi thêm vài chỗ nữa, nói chung là ngày chủ nhật so happy. Nó làm tôi quên đi mọi buồn phiền, làm tôi có một khoảng lặng để suy nghĩ lại mọi việc và bắt đầu một tuần mới. Gác chuyện tình cảm sang một bên, tôi thấy ngày hôm nay thật ý nghĩa, tôi đã sống trong cuộc sống của chính mình, không bị những suy nghĩ vuvơ bám theo. Tôi thực sự rất vui. Ngày hôm nay đã khiến cho tôi nhận ra rằng , không có gì là không thể làm được, tôi đã say nắng em, và tôi quyết tâm thực hiện cho được những gì mà mình theo đuổi. Làm nốt mấy bài tập cuối cùng, tôi online đánh dota cùng mấy thằng bạn. Đánh được vài trận thì quit đi ngủ vì toàn gặp mấy thằng phá game hoặc host out... đến mà nản.Ngày mai là thứ 2, ngày đầutuần, tôi hi vọng may mắn sẽ mỉm cười với tôi.
Anh không nhớ tiếng yêu ấy đến từ lúc nào?
Và anh không nhớ em đã chiếm lấy con tim anh như thế nào?
Giờ chìm vào cơn mơ..
Tìm vào nỗi nhớ..
Làm sao để anh thôi không mơ về em... ?
Chap 6
Thứ 2, vẫn mấy cái hoạt động như mọi khi, thật phátchán. Đang ngồi chém gió với mấy thằng bạn trong hàng, bỗng điện thoại kêu, mở ra thì thấy có tin nhắn của em : " Hôm trước em không đi trung thu được với anh, để tối thứ 7 này anh qua đón em đi chơi nhé" . Không thể diễn tả nổi cảm xúc của tôi lúc đó, tôi nhắn tin lại cho em thật nhanh, vừa nhắn mà tay vừa run, cứ tưởng đây không phải sự thật . Trời ơi, bây giờ mới có thứ 2, bao giờ mới đến thứ 7 đây, tôi cảm thấy ngày sao mà dài lê thê quá. Đang suy nghĩ lung tung thì có đứa đập vai,quay ra thấy cả lũ cười toét cả mồm, hóa ra nãy giờmình ngơ ngơ trong hàng làm trò cười cho bọn nó, nhục quá . Kệ bọn mày, ông đây không chấp, đang vui, tội gì bực cho mất vui . Cũng may là tuần này tôi bị học cả sáng lẫn chiều nên cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, vì cứ theo một lịch định sẵn : sáng dậy - ăn sáng - đi học - học về - ăn trưa- chiều học - về- ăn tối -học - ngủ. Cứ như vậy tuần hoàn , ít nhất cũng có việc giết thời gian, chứ không cứngồi đần đần ra thì tôi không chịu được. Cuối cùng sau bao ngày chờ đợi, thứ 7cũng đến . Tối 7h30, tôi quanhà đón em đi chơi. Em hôm nay trông thật đẹp, chiếc quần jean bó sát chân,lại còn mặc áo mỏng tang nữa chứ, nhìn em mà máu mũi tôi cứ chực phun ra . Tôi cứ ngẩn người ra mà ngắm em, từ đôi môi đến khuôn mặt, mái tóc, tất cả đều thật quyến rũ, mùi hương của em tỏa ra làm tôi xao xuyến. Ngẩn ngơ một lúc thì em kéo tôi ra khỏi mộng tưởng :
- T. Anh làm sao mà cứ đứng yên ____________
một chỗ thế ?
- Anh..anh thấy em đẹp quá nên muốn nhìn em chút.
- Xí. Làm như chưa thấy em bao giờ . Mình đi thôi anh.
Hôm nay mượn được con xe máy của thằng bạn đèo em, oai quá , chứ bình thường tôi chỉ đi xe điện . Chở em đến quán kem , tôi gọi 2 ly kem dâu và cam. Vừa ăn, mắt tôi vừa nhìn em, kì quá, muốn dứt mắt ra mà không được, em như thanh nam châm cứ hút tôi vào
-Ăn đi chứ anh ?
Em lên tiếng phá tan sự yêntĩnh.
- Ừ, anh ăn đây.
- Quỳnh này, em biết hôm nay em xinh lắm không ?
Em không nói, chỉ đỏ mặt nhìn xuống. Nhìn em e thẹnnhư thế, tôi lại càng thấy thích em hơn.
- À. Quỳnh này, sao hôm trung thu em lại không muốn đi cùng anh thế ?
- Hôm đấy em bị mệt nên không đi đâu được.
Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy rất vui, vui vì hóa ra em không đi cùng thằng kia, thế mà tôi cứ suy nghĩ lung tung mãi.
- Thế à, may quá.
- Sao anh lại bảo thế?
- Anh bảo may mà em không ra ngoài, nếu không thì lại bị ốm thêm
- Tối đó anh có đi chơi không?
- Không, anh ngồi nhà, vì không có ai đi cùng
- Hóa ra vì em không đi mà anh cũng không đi chơi trung thu luôn à? Anh ngốc thế . Hihi
Em cười, nụ cười của em như chứa đầy ma lực, nó khiến tôi muốn nhìn em cười mãi.
- Em ăn kem đi, không kem tan hết bây giờ.
- Anh cũng ăn đi, nãy giờ em đã thấy anh động vào lykem đâu.
Chết thật, nãy giờ quên ăn kem, nhìn vào ly kem vẫn còn nguyên . Thật là ngớ ngẩn. Tại hôm nay đi cùng em nên tôi mới như vậy, chứ bình thường đi ăn với mấy thằng bạn thì tôi ăn nhanh vđ ra, loáng cái hết mẹ nó 2 ly rồi chứ chẳng vừa ( đừng hiểu nhầm là tôitham ăn nha ). Ăn xong, em muốn đi xem phim . Tôi dẫnem đi xem phim 3D, phim kinh dị các thím ợ . Bộ phimtên là gì ấy nhở, à tên là :" Đồng nhi nhãn quỉ " . Mẹ, phim kinh dị của bọn Thái, sợ vãi mật ra, vừa xem vừa sợ, em thì nắm chặt lấy tay tôi, mấy người bên cạnh cũng hét ầm ĩ . Tôi cũng sợ lắm rồi, nhưng vì có em nắm tay nên giả vờ không sợ
- Úi dời, thế mà cũng bảo là kinh dị ( Thực chất mình sợ bỏ mẹ đi , anh hùng rơm tý).
Tính con trai là thế mà, cứ có gái ngồi cạnh hay cầm tay là nổi máu sĩ diện lên , tất nhiên không phải tất cả con trai đều như vậy, nhưngmà là đa số . Xem xong phim thì cũng đã 9h30 rồi, em muốn đi chơi thêm nữa vì mai là chủ nhật , thế là tôi đưa em đi lòng vòng qua mấy nơi rồi đưa em về. Trên đường về, em ôm lấy tôi làm tôi cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, phải tự chủ lắm tôi mới đưa được em về nhà. Trước khi về đến nhà em, tôi dừng xe lại , emthấy thế hỏi tôi :
- Sao lại dừng xe thế anh?
- Quỳnh này, anh có chuyện muốn nói với em.
- Chuyện gì thế anh?
- Anh thích em, thực sự rất thích em. Em hãy làm bạn gái anh nhé.
Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, mời mọi người đón đọc chap 7
Chap 7
- Ơ, anh ...
Em có vẻ hơi bất ngờ khi nghe tôi nói vậy.
- Em hãy trả lời anh đi.
Tôi vừa nói vừa cầm tay emnhư sợ em đi mất. Cảm giác lúc này của tôi thật hồi hộp,không biết em sẽ trả lời như nào. Tôi chỉ thấy em cúixuống và hơi ngượng ngùng. Cuối cùng thì em cũng trả lời tôi :
- Em đồng ý.
Em nói giọng rất nhỏ, vừa đủ để tôi nghe thấy. Khỏi nói tôi sung sướng như nàokhi nghe em nói như vậy, tôi ôm chặt lấy em, thì thầm vào tai em :
- Cảm ơn em, cảm ơn em đãcho anh cơ hội được yêu em.
- Em cũng yêu anh, ngốc ạ.
- Mình về thôi anh, muộn rồi.
Tôi đưa em về trước cửa nhà, chào tạm biệt em. Em bảo tôi về đi nhưng tôi nói muốn nhìn em thêm chút nữa. Em không nói mà chỉ cười mỉm, sau đó em chào tôi rồi bước vào nhà . Bóng em khuất sau cửa, tôi phóng xe về nhà, trong đầu quay cuồng hình ảnh của em, lúc em nhận lời yêu củatôi, tất cả thật nhanh chóng quá, cứ ngỡ như là mơ. Về nhà là tôi lăn ngay ra ngủ một cách ngon lành cho đếnsáng luôn.
Sáng chủ nhật thức dậy, vừamới mở mắt ra thì điện thoại đã kêu lên :
- Anh à, đi ăn sáng thôi anh,em đói quá rồi.
- Chờ anh tý, anh vừa ngủ dậy mà.
- Anh lười quá đi, ngủ nhiềuquá thành con mèo đấy.
- Anh thành con mèo thì emcó yêu anh không? Haha
- Anh mà thành mèo thì em sẽ là người đi tìm thuốc để biến anh trở lại bình thường
- Em ngốc quá, làm sao mà anh thành mèo được?
- Em ứ chịu đâu, ạnh trêu em. Hứ .
- Thôi, anh sai rồi, anh qua đưa em đi ăn sáng coi như là chuộc lỗi nhé. Hehe
Đến đây, tôi nhanh chóng thay quần áo, chuẩn bị đón em đi ăn . Cảm giác thật khác lạ, cuối cùng thì ngày mai tôi cũng có thể ưỡn ngực mà nói với mấy thằng bạn là tôi đã thoát khỏi kiếpFA. Mẹ bọn nó, xem lần này bọn mày còn trêu tao được không . Dắt cái xe ra, vừa mới ngồi lên xe , chưa kịp đithì lại có điện thoại :
- Alo?
- T à? Còn nhớ mình không?
- Xin lỗi . Ai thế ạ?
- Hương đây .
- Hương nào nhỉ?
Đệch, trường lớp mình hàngđống Hương, làm sao mình nhớ hết được nhỉ ?
- T không nhớ à, Hương họccùng T năm Trang 3